Giữa nhịp sống hối hả của đô thị, buổi ra mắt sách "Chuyện cây chuyện đời" của tác giả họa sĩ Trần Thùy Linh diễn ra tại một quán cà phê tràn ngập cây xanh, nơi để khách mời và độc giả được sống chậm lại, để lắng và cảm nhận được năng lượng đặc biệt của thiên nhiên, những điều rất nhỏ bé nhưng bền bỉ.

Họa sĩ Trần Thùy Linh trong buổi ra mắt sách "Chuyện cây chuyện đời"
Tác giả Trần Thùy Linh không ngồi kể chuyện, mà mỗi tản văn chị trích đọc như lột tả hết một quãng đường dài, những đoạn văn về cây, về lá, về mưa… nhưng giữa những con chữ ấy là cả một quãng đời từng trĩu nặng. Có những năm tháng, khi mọi điểm tựa dường như rời bỏ, chị đã tìm đến thiên nhiên như một bản năng sinh tồn. Không phải để trốn chạy, mà để được ở yên. Giữa rừng, chị học cách im lặng, để những thanh âm của đất trời thay mình nói hộ những điều chưa kịp gọi thành tên. Và cũng chính ở đó, nỗi đau không biến mất, nhưng dịu lại, như một vết thương được đặt vào làn nước mát. “Nhịp điệu của rừng được tạo nên không chỉ nhờ hình dạng của cây và lá, mà còn nhờ những màu sắc lá đã được lựa chọn rất kỹ. Đậm nhạt đan xen, xanh già làm nền cho xanh non, đốm trắng nhảy nhót trên lá xanh sang đốm vàng rồi đốm nâu. Sự chuyển sắc được tính toán kỹ sao cho hài hòa và tự nhiên nhất có thể. Đó đây là vài bụi cỏ nở hoa trắng như những điểm nhấn đắt giá trong bức tranh rừng. Bụi dương xỉ thòng lá dài hàng mét và những cây ráy vươn cành dài lả lướt trên mặt hồ như một sự cân bằng với những gốc cọ, cau, kè dáng thẳng đứng giúp làm mềm lại không gian. Khoảng “thở” của không gian ấy chính là bầu trời xanh phía trên hồ cá, sáng chiều đều lao xao tiếng chim, những tia nắng chuyển động theo đàn cá nhảy nhót nơi “dòng suối”. Trong tĩnh có động, trong động có tĩnh và trong cả tĩnh và động đều có những giai điệu của cây, giọng ca của nắng, của mưa. Khu rừng nhỏ như một bản tình ca mà thiên nhiên dành cho người và người dành cho nhau (tr. 123 - 124)

Cuốn sách không chỉ là câu chuyện của cây, của đời, mà còn là lời nhắc nhở: giữa những đổ vỡ, ta vẫn luôn có một nơi để trở về.
Chuyện cây chuyện đời vì thế không chỉ là những trang tản văn về cỏ cây hoa lá, mà là nhật ký của một hành trình quay về — quay về với bản thể mong manh, dễ tổn thương nhưng cũng rất mạnh mẽ của con người. Khi chị nói rằng ở giữa thiên nhiên, chị cảm thấy “thuộc về”, người nghe chợt hiểu: có những nơi không cần phải cố gắng để là chính mình. “Chuyện cây chuyện đời” mở ra những cánh cửa nhỏ vào những khu rừng, vườn cây, vườn lá, đưa con người quay trở về với cội nguồn của sự sống, về với bản thể thuộc về thiên nhiên của chính mình. “Chuyện cây chuyện đời” mời người đọc đồng hành trên con đường tỉnh thức về với bản thể của chính mình, hòa mình trong mối liên kết chặt chẽ giữa Người và Thiên nhiên, với đích đến là sự bình an trong vòng tay Mẹ Thiên Nhiên.

Buổi ra mắt sách không ồn ào, không có những tràng diễn thuyết dài. Chỉ có những khoảng lặng vừa đủ để người ta nghe thấy tiếng mưa trong ký ức, tiếng lá rơi của những khu vườn từng đi qua, và cả tiếng thở dài rất khẽ của những ai đã từng tổn thương. Thiên nhiên, trong câu chuyện của Trần Thùy Linh, không phải là phông nền đẹp đẽ cho đời sống con người, mà là một người mẹ âm thầm, kiên nhẫn, dang tay đón những đứa con mỏi mệt trở về.

“Đôi khi cần lắm những im lặng của người, để những thanh âm của đất trời vạn vật được cất tiếng, để tự nhiên được trả lại bầu khí quyển thanh sạch của riêng mình. Thiên nhiên cũng cần được lắng nghe, cần được giãi bày. Còn người thì cần phải học nhiều để có thể tiếp tục lớn lên như một phần của thiên nhiên” (tr.37)
Và có lẽ, đó cũng là món quà đẹp nhất mà Trần Thùy Linh gửi đến độc giả — không chỉ là câu chuyện của cây, của đời, mà còn là lời nhắc nhở: giữa những đổ vỡ, ta vẫn luôn có một nơi để trở về.

Khu vườn bên hồ Trị An, nơi họa sĩ Trần Thùy Linh nuôi dưỡng cảm xúc với thiên nhiên

| Khép lại buổi ra mắt sách, điều đọng lại không chỉ là hình ảnh một cuốn sách mới đến với độc giả, mà là cảm giác về một hành trình chữa lành được sẻ chia rất chân thành. Chuyện cây chuyện đời không khuyên người ta phải rời bỏ phố thị để tìm về rừng sâu, mà nhắc mỗi người học cách kết nối lại với thiên nhiên từ những điều gần gũi nhất — một góc vườn nhỏ, một tán cây trước hiên nhà, hay đơn giản là vài phút lắng nghe mưa rơi. Bởi khi con người biết trở về với thiên nhiên, cũng là lúc ta bắt đầu trở về với chính mình. |












































